Những bài thơ quê hương tô vẽ nét đẹp của dân tộc Việt Nam

Những bài thơ quê hương tô vẽ nét đẹp của dân tộc Việt Nam

Những bài thơ quê hương tô vẽ nét đẹp của dân tộc Việt Nam

Quê hương là tiếng gọi, tiếng lòng thân thương của mỗi con người Việt Nam. Quê hương đẹp trên từng nét vẽ và cả những câu thơ. Những bài thơ quê hương chắc hẳn sẽ luôn đi sâu vào tâm hồn mỗi người dân chúng ta.

Những bài thơ quê hương

Cái quạt – Tác giả Nguyễn Bính

Cái quạt

Cái quạt mười tám cái nan
Anh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhung
Gió sông, gió núi, gió rừng
Anh niệm thần chú thì ngừng lại đây.
Gió Nam Bắc, gió Đông Tây
Hãy hầu công chúa thâu ngày, thâu đêm
Em ơi công chúa là em
Anh là quan trạng đi xem hoa về
Trên giời có vẩy tê tê
Đôi bên ước thề duyên hãy tròn duyên
Quạt này trạng để làm tin
Đêm nay khép mở tình duyên với nàng.

Cái quạt là đồ vật rất đỗi quen thuộc đối với chúng ta. Bài thơ về quê hương này đã khắc họa lên hình ảnh chiếc quạt đặc trưng của vùng quê Bắc Bộ. Hình ảnh chiếc quạt này còn được nhà thơ Nguyễn Bính mượn để bày tỏ nói về nỗi nhớ người yêu.

Việt Nam Quê Hương Ta

Việt Nam Quê Hương Ta

Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
Tay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
Nước bâng khuâng những chuyến đò
Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi
Đói nghèo nên phải chia ly
Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường
Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bũa cơm rau muống quả cà giòn tan …

Bài thơ quê hương tươi đẹp là đây. Quê hương Việt Nam được miêu tả một cách rõ nét trong từng câu thơ. Quê ta có cánh cò sải cánh trên những cánh đồng lúa tốt tươi. Quê hương ấy là nơi đã nuôi dưỡng những người con anh hùng đã hy sinh bản thân mình cho nền tự do độc lập của tổ quốc. Quê hương thật tự hào biết bao!

*** Tham khảo thêm: Những bài thơ về mùa đông tình cảm và da diết

Tràng Giang – Tác Giả: Huy Cận

Tràng Giang

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Vẻ đẹp thiên nhiên, nỗi ưu sầu nhân thế, một nét thơ tiêu biểu của Huy Cận, được thể hiện khá rõ nét qua bài thơ “Tràng Giang”. Thơ quê hương ở đây được tác giả đan xen để bày tỏ nỗi lòng của con người. Đó là sự cô đơn, cảm giác bất an của một cái tôi thơ mới.  Bài thơ “Tràng Giang” được đánh giá là bài thơ dọn đường cho thơ về quê hương đất nước. 

Thơ quê hương thật đẹp bởi nó chất chứa trong đó biết bao nhiêu nỗi niềm về cả tình yêu quê hương đất nước.

Bình Luận